
Got into a short list position for a job in Cyprus today! I'm happy because i know I'm quite a valuable candidate. However K said he doesn't want to move there. Maybe it will be like the Seattle position again!
Biển ồn ào
Em nhí nhảnh
Em hồn nhiên
Em vô tư^
Em nhảm nhí ?
Em còn ồn ào hơn cả Biển ^_^
Em nhớ lắm Biển ơi !
Em muốn mình ồn ào
Để mọi người quan tâm, chú ý
Để không lẻ loi như Biển
Vì nếu em lẻ loi, em buồn
Thì em sẽ nhớ biển
Và nhớ Anh nữa
Thì sao ?
Có Anh
Có cả con mắm
Em chưa bao giờ cười sảng khoái như thế
Từ trước đến giờ
Chắc có lẻ
Em biết được
Đấy là lần cuối cùng
Mình cùng ở biển
Bên nhau
Chúng mình cùng cười
Cười chảy cả nước mắt
Cười cho những năm sau này ko được cười cùng nhau
Lời của nhà hiền triết bảo: Hãy thả tay cho tình yêu tự do bay đi, chỉ khi nó quay trở lại, đó mới thực sự là của con.
Này người yêu ơi, khi anh thả tay, em sẽ kiêu hãnh bước đi không ngoái lại mỉm cười ngạo ngược để mặc nước mắt dâng tràn mi - những giọt nước mắt anh không nhìn thấy được.
Này người yêu ơi, khi anh im lặng dõi theo bóng em, em sẽ buồn tủi, chênh vênh, cô đơn, chết lặng, nhún vai bất cần, cười nói lả lơi, lấy lại thăng bằng. Và sống. Quay cuồng một mình trong những vũ điệu chằng chịt của cuộc đời.
Này người yêu ơi, thời gian dần trôi, anh liệu có chờ được cho tình yêu của mình quay lại khi con tim em ương bướng ngập tràn tự ti tự ái không chịu bước chân về? Dòng đời xoay chuyển mỗi người một ngả, ai biết ai xô đẩy về đâu?
Này người yêu ơi, có phải chăng chúng ta sẽ đi hơn nửa cuộc đời, đi một vòng trái đất để rồi gặp lại tình yêu của mình khi mắt đã nhạt màu và nắng cũng tàn phai? Ngồi thương nhớ những ngày đã mất.
Này người yêu ơi, nếu yêu em, đừng âm thầm bao dung kiên nhẫn chờ đợi trong sự im lặng chết người, em sẽ phạm sai lầm mà chẳng nhìn thấy được anh đâu. Đừng trừng phạt tình yêu bằng những tháng ngày cô độc.
Này người yêu ơi, nếu thật sự yêu em, xin anh hãy giữ lại em nông nổi!
Nếu cho em một cây bút chì
thì em sẽ vẽ anh anh nhé!
Chỉ hai màu đen trắng mà thôi
Một tình yêu, không sắc màu diêm dúa
Em sẽ chẳng ham vẽ biển rộng
Nhỡ thả lòng rơi vào trời mây
Chẳng mong muốn vẽ thảo nguyên rộng
Hồn phiêu diêu trong từng nhánh cỏ gai
Anh sẽ đến? Trong một ngày đầy nắng?
Không không. Rồi nắng sẽ tan mau
À hay là một ngày trời mưa nhỉ?
Thần Cupid sẽ chẳng che ô!
Em đã biết khi nào anh nhé!
Có một ngày trời biển và mây
Cả thảo nguyên và mỗi nhánh cỏ gai
Cả nắng cả mưa, rock và thơ nữa
Nhạt nhòa!
Là ngày anh sẽ đến bên em!
Vậy là thôi anh nhé
Mình xa nhau giữa tháng 7 sang mùa
Anh một mình phía những cơn mưa
Em lặng lẽ giấu mình vào giọt khóc
Những giận dỗi hờn ghen đã mất
Lời nói yêu xưa cũng đã xa rồi
Mình chẳng để mình thoát khỏi cái tôi
Nên cứ kéo tình yêu về hai phía
Vậy là thôi ... anh nhé !
Nỗi nhớ nào của ngày hôm qua
Nỗi nhớ nào đã xa
Anh một nửa, lẽ nào em một nửa ...
Hà Nội ba sáu phố phường .
Chẳng biết lòng anh mấy phố thương?
Em ở Sài Gòn bao nắng gió .
Nhớ anh, đứng lặng góc giáo đường.
Hà Nội anh mùa vắng cơn mưa .
Sài Gòn em gắt mấy cho vừa?
Nhớ anh em gửi lòng theo gió .
Chỉ sợ anh xem đấy chuyện đùa.
Hà Nội anh sao cứ lạnh lùng .
Chẳng hiểu Sài Gòn em nhớ nhung?
Vẫn biết chúng mình xa cách quá .
Muốn gọi cho anh lại ngại ngùng.
Hà Nội anh ơi có thấy không?
Vườn yêu đang nở rộ hoa hồng .
Đêm nay Sài Gòn em chưa ngủ .
Bởi những nhớ thương cứ ngập lòng
Tình Ta Bất Chợt Đến
Bất Chợt Ta Yêu Nhau
Tình Yêu Vừa Chớm Nở
Bất Chợt Anh Ra Đi.....
Tim Em Bất Chợt Đau
Bất Chợt Tim Rỉ Máu ....
Vết Thương Lòng Còn Mãi
Bất Chợt Đau Từng Đêm....
Tình Anh Bất Chợt Đến
Bất Chợt Anh Xa Em
Mang Theo Bao Giấc Mộng
Của Em, Của Đôi Ta
Rồi Bất Chợt Em Nghĩ,
Những Lời Yêu Hôm Nào
Bỗng Thấy Mình Thơ Dại Khi Bất Chợt Yêu Anh...
Đừng bao giờ trao trọn trái tim
Thời nay đâu còn Romeo và Juliet
Chẳng ai dám vì yêu mà chết
Chia tay nhau,lại mê mải kiếm tìm
Đừng bao giờ trao trọn trái tim
Có chắc gì người ta nhận cả
Cẩn thận đấy,kẻo đến khi vấp ngã
Ngước mắt lên..chỉ gặp sự lặng im
Đừng bao giờ trao trọn trái tim
Hãy giữ cho mình,dù một phần rất nhỏ
Để gượng dậy sau cuộc tình tan vỡ
Cho tâm hồn một chỗ trú bình yên....
Gặp khuôn mặt hao hao giống anh
Lại thấy lòng rung lên nhè nhẹ
Ngẫm cuộc đời sao éo le đến thế
Người giống người ( lại giống như anh)
Người ấy lướt qua em thật nhanh
Đâu biết có người ngắm mình thảng thốt
Trong một phút em bật lên tiếng gọi
Rồi thấy mình ngốc nghếch làm sao
Trái đất tròn nhưng minh chẳng gặp nhau
Em vẫn nhớ anh đến cồn cào ký ức
Nỗi nhớ chợt cuộn lên thổn thức
Khi gặp một người hao hao giống anh
Người ấy đi không hề ngoảnh lại
Cũng như anh đã bỏ em rồi
Cơn gió thổi qua đời em một thủơ
Sóng vỗ dập dờn xô mãi đơn côi….
Tháng Ngày Không Yên
Cứ ngỡ mình lại yêu
Khi gặp người nồng nhiệt
Tay đã chạm tay rồi
Chợt nghe lòng cách biệt
Cứ ngỡ mình sẽ yêu
Khi gặp người uyên bác
Nhưng đã trò chuyện rồi
Lại e người khinh bạc
Hay là yêu một chút
Cho đỡ buồn rồi thôi
Hay cưới xin nghiêm túc
Đỡ đần nhau cuối đời
Nghĩ ngược rồi nghĩ xuôi
Vẫn một mình cơ cực
Hóa ra lòng chưa nguôi
Một tình yêu đích thực
Làm sao tìm lại được
"Ánh mắt nhìn vẹn nguyên" Và tháng ngày qua vội Và tháng ngày không yên.
Ờ không vui thì em cứ bỏ đi
Trong cuộc đời này niềm vui nhiều vô kể
Chỉ cần em cười và với tay, rất dễ
Đâu cần tìm kiếm xa xôi...
Ờ không yêu thì em cứ bỏ tôi
Chỉ "Anh có buồn không" em đừng bao giờ hỏi
Để tôi khỏi trở thành người nói dối
Mang nụ cười ngày và nước mắt đêm...
Ờ thích làm cô bé lọ lem
Em cứ đi tìm những chàng hoàng tử
Khi chán ánh hào quang nhiều phép thử
Em lại cứ về đây...
Ờ thích tìm một chút men say
Tôi sẽ chở em ra quán
Chén rượu như cuộc đời, đôi lúc khiến người ta loạng choạng
Tôi sẽ đưa em về đến tận nhà...
Ờ nếu sau những tâm sự vừa qua
Em vẫn muốn siết tay tôi thật chặt
Và hỏi lại tôi thấy gì qua ánh mắt
Ờ, trăm năm rồi sỏi đá vẫn cần nhau...
Bình yên ngày em xa anh
Gió thổi hút triền cát lỏng
Cái vẫy tay hoà vào sóng
Miên man chờ đợi quên rồi
Và em không khóc đấy thôi
Dửng dưng như là xa lạ
Những lời chúc dài nghiêng ngả
Níu nhau tìm chút chân thành
Thế rồi phía ấy là anh
Tình yêu hoá thành ký ức
Ngọt ngào xưa giờ bỗng lạnh
Nhớ nhau chỉ để tiếc thầm
Thế rồi em cũng sẽ quên
Ném anh về xa xôi lắm
Buồn rơi tận cùng sâu thẳm
Tưởng rằng chốn ấy bình yên
Và thương ngày ta chia tay
Buồn vui đuổi tìm ta mãi
Nguyện cầu bình yên trở lại Nghe tim tựa sóng cồn cào
Lại bắt đầu từ những trang giấy trắng
Lại ngọn đèn, màu mực, những câu thơ
Lại nhịp đập bắt đầu, tim rạo rực
Trước bao nhiêu náo nức với mong chờ
Một con tàu chuyển bánh ngoài ga
Làn nước mới, trời xanh và mây trắng
Ngô non mướt, bãi cát vàng đầy nắng
Như chưa hề có mùa lũ đi qua
Như chưa hề có nỗi đau xưa
Lòng thanh thản trong tình yêu ngày mới
Một quá khứ ra đi cùng gió thổi
Thời gian trôi, ký ức sẽ phai nhoà
Những mùa sen, mùa phượng đã xa
Trên khắp nẻo lại bắt đầu mùa cúc
Rồi hoa đào lại hồng tươi nô nức
Như chưa hề biết đến tàn phai
Tay trong tay tôi đã bên người
Tôi chẳng nói điều chi về vĩnh viễn
Và mỗi sáng khi mặt trời hiển hiện
Là một ngày tôi lại bắt đầu yêu.
VỀ VỚI BIỂN
Em lại muốn về với biển yêu thương
Bờ cát xưa ,viết tên hai đứa mình ở đó
Em ngúng nguẩy giận hờn con sóng nhỏ
Sóng vô tình cuốn mất nửa tên anh
Em ước một lần bay vào khoảng trời xanh
Để gọi tên những khung trời kỉ niệm
Hạnh phúc đơn sơ, suốt đời em tìm kiếm
Sao anh hững hờ, quay bước giữa tình em
Biển có lỗi gì khi nắng cứ nhạt thêm
Dấu vào đại dương những nỗi buồn sâu thẳm
Lời tỏ tình trong buổi chiều nhạt nắng
Và cũng buổi chiều ...em nhận tiếng chia tay
Nếu thật buồn ,anh cứ trở về đây
Sóng sẽ hát ,lời ru của đá núi
Bờ cát dịu dàng ,thay lời an ủi
Biển bao dung ,muôn thuở vẫn hiền lành
Nguyện một đời chung thuỷ với biển xanh
Nếu chết đi ,cũng hoá thành sóng nhỏ
Dẫu mưa giông gió gào ,em chẳng sợ
Chỉ xin một lần ...
tan vỡ giữa lòng anh
Trước Biển
Con lại về với Biển chiều nay
Để trong lòng không còn nổi sóng
Nhìn cánh Hải âu giữa trời lồng lộng
Lại thấy cuộc đời ý nghĩa biết bao.
Con lại về với Biển chiều nay
Xây lại lâu đài ước mơ xưa đã mất
Tìm mảnh vỏ sò sóng bỏ quên trên cát
Áp lên tai nghe biển hát....
....tình yêu..........!
NẾU THẬT BUỒN...
Nếu thật buồn em cứ về với biển
Biển vẫn xanh rờn như thuở ấy vừa yêu
Giấu hết bão giông vào đáy lòng sâu thẳm
Biển yên bình, biển hát phiêu diêu
Nếu thật buồn em hãy về với biển
Về bãi cát xưa tìm dấu tích lâu đài
Em sẽ thấy cát dưới chân mằn mặn
Ngỡ chạm vào xưa cũ dấu chân ai
Nếu thật buồn em cứ về với biển
Viết ước mơ trên những vỏ sò
Và hãy viết tên em lên cát
Ở chỗ chúng mình đã viết ngày xưa…
Nếu thật buồn em cứ về với biển
Sẽ gặp vầng trăng ngụp sóng phía xa mơ
Sẽ thấy bóng một người nôn nao thức
Sẽ thấy còn nguyên vẹn một giấc mơ
SÓNG NGẦM
Có bao giờ ta sẽ mất nhau không
Chẳng đợi khi hai mái đầu đã bạc
Con sóng ngày xưa hiền hòa nhút nhát
Giờ sao muốn nghiến nát cả đại dương.
Chẳng phải là em thật đã hết thương
Anh biết đấy ... nhịp tim em rất rõ
(Nơi anh thường áp đầu mình vào đó
Lắng nghe từng hơi thở của tình yêu).
Trời hôm nay sáng nắng lại mưa chiều
(Nước mắt em có thêm người làm bạn)
Anh vẫn cứ mù xa như cánh nhạn
Có bao giờ thèm dỗ lúc em mưa!
Em vẫn là con sóng của ngày xưa
Theo đại dương đi nghìn muôn vạn dặm
Mà biển thì vẫn muôn đời hấp tấp
Chẳng bận lòng trước đợt sóng ngầm
HOÀNG HÔN BIỂN
Chẳng phải giấc mơ nên em chỉ một mình
Hoang dại chiều biển cả
Có con sóng nào không chồm mình lên đá
Đá sắc lắm mà...
Sao môi sóng không đau?
Bởi một mình nên em nghĩ về nhau
Hoa biển tím nhuốm chiều loang lổ
Cái sắc biếc cứ dại lên bão tố
Thuyền xa bờ nên cát bớt đơn côi…
Năm tháng qua rồi, biển bờ êm trôi
Tiếc nuối giấc mơ thời mười tám
Cát lắng buồn - cát không còn bạn
Anh xa rồi nên em hoá bơ vơ.
Bởi cát quá yêu nên mòn mỏi đợi chờ
Em hoá đá khóc cùng hoàng hôn biển
Giọt mồ hôi khắc khoải chiều nuối tiếc
Giọt máu hồng sóng lặng lại tim em.
Chẳng phải giấc mơ sao em cứ đi tìm?
XIN ĐỪNG NÓI
Xin đừng nói gì với biển
Rằng hai đứa mình xa nhau
Kẻo trong nỗi niềm sóng biếc
Ta vô tình chạm nỗi đau.
Xin đừng nói gì với biển
Lặng thầm em khóc chiều nay
Biển đã mặn tràn nước mắt
Nói làm gì thêm đắng cay.
Xin đừng nói gì với biển
Rằng em vỡ nát tâm can
Xin đừng nói rằng hạnh phúc
Trong bàn tay em vụn tàn.
Đừng nói... đừng nói... đừng nói
Chuyện riêng mình có gì đâu
Kẻo rồi giữa em và biển
Chẳng giận hờn cũng xa nhau.
TÌNH BIỂN
Biển hôm nay buồn lắm phải không em?
Một mình anh lang thang trên bờ cát
Nhìn con sóng vỗ về và khẽ hát...
Lời hát buồn cho một thuở yêu thương.
Em yêu biển như lòng anh yêu biển
Yêu hoàng hôn đi xuống giữa hư không
Yêu biển cả mặn nồng trong dịu ngọt...
Yêu đắm say hơi thở của Đại dương
Anh yêu biển như lòng em yêu biển
Yêu khẽ thôi - không sợ biển giận hờn
Để thầm lặng sóng vỗ về bãi cát
Biển là anh và sóng sẽ là em...
Biển hôm nay buồn lắm - Thật em ơi!
Anh xa xăm nhìn cuối tận chân trời
Anh yêu biển để rồi anh xa biển
Xa hôm nay cho đến cả cuộc đời...?
Đa mang làm chi hỡi biển
Mà ôm tất cả con thuyền
Dẫu biết trái tim chật hẹp
Mà có lúc nào bình yên.
Nếu như mà biển biết thuyền ở đâu
Em van đấy - biển ơi hãy nói
Sóng đã từng bạc đầu mòn mỏi
Đợi thuyền về đến nát cả trái tim.
Biển ồn ào. Em lặng lẽ trước anh
Biển cuồng nhiệt. Em cô đơn nhỏ bé
Trái tim anh mênh mông như biển
Mà suốt đời liệu có chứa nổi em?
SAO KHÔNG NGỦ... BIỂN ƠI!
Những con sóng vật mình vào bờ đá
Khuya lắm rồi... sao không ngủ - biển ơi!
Mùi muối mặn - mùi rong rêu - mùi cá...
Sóng sánh trăng tan dải bạc sáng ngời.
Con dã tràng lần xa bờ sóng
Vươn chiếc càng nhỏ xíu ghim vầng trăng
Cứ trọn kiếp trọn đời xe cát
Mà hồn theo vầng trăng lang thang.
Trăng trên biển chẳng chia đều ánh bạc
Còn khoảng buồn - còn khoảng tối - thâm u...
Biển trăn trở sóng ru hoài vẫn thức.
Khoảnh khắc - là Ta... sao không ngủ... biển ơi!
Ở MỘT NƠI NÚI THÒ CHÂN XUỐNG BIỂN
Ở một nơi núi thò chân xuống biển
Khoảng trắng nhỏ nhoi là bãi cát ta ngồi
Em yêu núi, còn anh thì thích biển
Tự bao giờ núi và biển sinh đôi
Núi lấn biển cứ nhoài người ra mãi
Biển xô bờ nên sóng vỗ âm vang
Em yêu núi nên ngồi ngăn sóng lại
Anh dang tay sợ núi lấn ra dần
Ta đâu biết núi một đời yêu biển
Gió đại ngàn tâm sự mấy nghìn năm
Biển thầm lặng nằm tương tư dáng núi
Nỗi u hoài thành sóng vỗ mênh mang
Bãi cát ta ngồi nhỏ nhoi như vạt áo
Là đại dương của biển đấy em ơi
Là lũng thấp đèo cao núi không leo nổi
Biển kề bên mà chẳng thể ru vào
Cái khoảng cách giữa hai ta cũng vậy
Một gang tay đủ vời vợi muôn trùng
Em xích lại hay chờ anh xích lại
Biển xô vào sao núi cứ phân vân?
Nếu lỡ hẹn biển vẫn nằm yên đấy
Sóng ra khơi rồi sóng lại quay về
Núi giận dỗi núi chẳng rời đâu được
Trói buộc ái tình với nhiêu khê
Anh yêu biển nhưng anh không là biển
Khi xa nhau đâu biết lối quay tìm
Em thích núi và em không là núi
Bước chân nào đứng lại với thời gian
Cho nên núi dẫu thò chân xuống biển
Vẫn chừa ra một khoảng trống ta ngồi
Em yêu núi còn anh thì thích biển
Vẫn để dành một chỗ nhớ chia đôi
Biển sóng và anh
Em không muốn anh là con sóng biển
Bởi sóng tan trước khi vỗ vào bãi cát dài
Ngực biển phập phồng con sóng hát
Lời ru nào anh để tặng em.
Em không muốn anh là con sóng biển
Em giang tay chẳng ôm được vào lòng
Sóng goá bụa, em càng trơ trọi
Sóng rút đi rồi còn cát với mình em.
Em không muốn anh là con sóng biển
Vô tư cần mẫn trước thời gian
Cứ dữ tợn, cứ thét gào mãnh liệt
Lớp lớp sóng trào dồn dập đổ bờ em.
Rủ một người đi dạo biển
Chiều nay trời đẹp lạ lùng
Lang thang một mình buồn lắm
Chân xoáy xuống cát còn run
Người đi toàn kể chuyện buồn
Con sóng một đời phụ bạc
Dã tràng một đời se cát
Hải âu một đời lênh đênh
Ta đi chờ biển hoàng hôn
Ngẩng đầu ngắm mây ngũ sắc
Và xây những lâu đài cát
Một cánh buồm đỏ mai sau
Cứ bước chậm rãi bên nhau
Người này, cần gì ngoảnh lại
Dấu chân mình in trên bãi
Hồn nhiên sóng sẽ xóa đi
Người nắm tay ta thầm thì
Đôi câu ta nghe không rõ
Ô kìa một con còng nhỏ
Xòe tay ta tặng cho người
Nếu biết vô tình chút thôi
Sẽ thấy rằng chiều đẹp lắm
Đi cạnh nhau hoài vậy nhé
Hết hoàng hôn mình sẽ về
Bỗng dưng em hát
Về cánh buồm khơi xa
Mải miết theo làn gió
Mải chơi nơi phương xa
Bỗng dưng em hát
Ngọn gió .. bốn mùa cát trắng.. cát
Chông chênh..
Dấu chân
Bỗng dưng em hát
Về cánh buồm đỏ thắm nơi trời xa
Có chàng hoàng tử gọi em : công chúa!
Như xưa kia.. chuyện cổ tích của bà
Bỗng dưng
Em thấy mình trước biển..
Thấy nhớ và thấy mong
Nơi chân trời nào
Rồi bỗng dưng có nắng chảy trong mắt
Sóng xô nhau. Mây chen nhau
Biển bạc đầu không ngăn tiếng hát yêu
Nàng tiên cá gửi trong lòng bão tố...
Rồi thì gió cũng sẽ cuốn đi....
BIỂN VÀ EM
Anh không muốn ví em là biển
Bởi sóng biển ồn ào!
Anh không muốn ví em là biển
Sắc biển đổi thay
theo ánh sáng trời cao!
Anh không muốn ví em là biển
Dẫu mênh mông
biển vẫn trong giới hạn bãi bờ
Chỉ một nét thôi
biển giống em mãnh liệt
Mọi cơn bão đời anh
đều thổi từ
phía biển
và em !
Lau nước mắt đi em,biển có khóc đâu
Khi mối tình đầu tan vỡ
Khi con sóng cuồng lên trong bão tố
Nhấn chìm cánh buồm yêu xuống đại dương bao la.
Lau nước mắt đi em,biển có trách đâu
Khi người kia đã có hình bóng khác
Khi người kia nói lời phụ bạc
Để bây giờ chia tay...
Lau nước mắt đi em,biển có buồn đâu
Vì thời gian sẽ xóa nhòa tất cả
Sẽ lại có những ngày yên ả
Thủy triều lên con nước lại vơi đầy.
Lau nước mắt đi em,biển cười cho đấy!
Biển trong ta
Bao nhiêu nước biển mặn rồi
Lẽ gì nước mắt trong đời mặn hơn?
Lòng người - cái biển tí hon
Mà nghìn năm nữa vẫn còn xa nhau !
Có bờ để đánh thuyền ra
Không bờ để tự bao la sóng dào?
Trong ta bờ bến thế nào
Mà con tim cứ thiết trao một người
Mà bao nhiêu kiếp luân hồi
Mà thổn thức đến muôn đời vì nhau
Mà sung sướng mà khổ đau
Mà từng nhuộm trắng mái đầu đương xanh
Mà lên thác mà xuống ghềnh
Mà rồi từng mảnh lênh đênh giữa đời ?
Biển ngoài kia đã lặng rồi
Biển trong ta vẫn chưa nguôi dạt dào ...
Anh bảo em hãy nhìn lên trời cao
Và chọn cho mình 1 vì sao
Em chỉ thấy bầu trời này quá rộng
Vì sao nào là chỉ để riêng em?
khi em buồn anh lại bảo trời cao
sẽ co' ngôi sao mang niềm hạnh phúc
em sẽ thấy những gì mình đã mất
trong ánh sao trời mang hạnh phúc riêng em.
em nghe anh đã chọn 1 vì sao
và gọi tên anh tên vì sao ha.nh phúc
vì sao giúp em vượt qua nỗi đau và nước mắt
biết vững tin trong những phút yếu lòng
đêm nay xa anh em lai ngước nhìn trời
thấy trên cao nụ cười anh rất ấm
mắt anh nhìn luôn lấp lánh niềm tin
em vì anh sống hết trọn con tim
tin tình yêu không là điều cổ tích
biết xa nhau không nghĩa là đánh mất
biết cuộc đời hạnh phúc ở trên tay.
anh dạy em biết sống với hôm nay
không giấu mình -ngày hôm qua xưa cũ
biết quay lại mỉm cười cùng qua' khứ
biết ngày mai ở đâu đấy thật gần.
em xa anh nỗi nhớ những bâng khuân
nguớc lên trời em đi tìm hạnh phúc
ở đấy
trên cao
trong vì sao
tên anh em vẫn gọi
Núi cao trước biển
Lạnh mát mỏm đá ngồi
Bao nhiêu người ngồi đây
Để đá mòn trơn nhẵn
Biển rì rào bất tận
Những con thuyền nhỏ bé như những con ruồi
Im không bơi
Nhưng chỉ thoáng thẫn thờ đã lẩn sau vách đá
Sóng sớm nay lặng quá
Gió sớm nay thật êm
Ngủ quên
Trong sáng đỏ
Dưới chân thảm cỏ
Không phải - rặng thông xanh
Đường quanh quanh
Những chiếc xe tưởng dập nát chỉ bằng ngón út
Trong một phút
Không biết mình ở đây
Trong một giây
Say
Say thật đấy nếu có người bên cạnh
Nếu có vòng tay thì sẽ lạnh
Nếu có bờ vai sẽ tựa đầu
Nếu có nhau
Không thấy biển - say đến thế
Sóng dờn bờ khe khẽ
Bờ biển vòng cung
Rớt rơi trên bầu trời là vì sao cuối cùng
Ta đang ở nơi chuyển giao giữa trời và đất
Biển xanh bất tận
Xanh bất tận
...Em vắt kiệt tuổi mình nhuộm những điều có thể
Chỉ tình anh nhuộm mãi vẫn không màu...
THƠ TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN
Anh ra khơi
Mây treo ngang trời những cánh buồm trắng
Phút chia tay, anh dạo trên bến cảng
Biển một bên và em một bên.
Biển ồn ào, em lại dịu êm
Em vừa nói câu chi rồi mỉm cười lặng lẽ
Anh như con tàu, lắng sóng từ hai phía
Biển một bên và em một bên
Ngày mai, ngày mai khi thành phố lên đèn
Tàu anh buông neo dưới chùm sao xa lắc
Thăm thẳm nước trôi, nhưng anh không cô độc
Biển một bên và em một bên.
Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên
Bão thổi chưa ngừng trong những vành tang trắng
Anh đứng gác. Trời khuya. Đảo vắng
Biển một bên và em một bên.
Vòm trời kia có thể sẽ không em
Không hiểu nữa. Chỉ còn anh với cỏ
Cho dù thế thì anh vẫn nhớ
Biển một bên và em một bên...
HAI NỬA CUỘC ĐỜI
Giọt nắng cuối cùng rơi vỡ giữa hoàng hôn
Góp nhặt nụ cười làm hành trang cho một thời mười tám tuổi
Con sóng vô tư cứ mãi hoài rong ruổi
Hôn nhẹ vào bờ cát mong manh...
Biển muôn đời vẫn khoác chiếc áo màu xanh
Người lính trầm tư nhặt dấu chân mình trên bờ cát
Không phải mùa thu nên lá vàng rơi lác đác
Không phải giao mùa nên nỗi nhớ mãi lang thang...
Lỡ buông rơi để con sóng ngỡ ngàng
Lỡ chạm phải vào niềm đau ký ức
Người lính tìm lại mình trong tiềm thức
Kỷ niệm ngọt ngào rơi rớt giữa mùa thi ...
Chẳng đợi chờ, năm tháng mãi qua đi
Anh đâu hay cuộc đời xoay tròn như trái đất
Biển đón anh bằng tình yêu chân thật
Ôm trọn anh trong cay đắng ngọt ngào ...
Thương con sóng ngày đêm cứ rì rào
Hát ru anh bằng tình ca "Người lính biển"
Nghĩ về anh vần thơ nào hiển hiện ?
Biển và anh như hai nửa cuộc đời.
Núi và Biển
Em là Biển, còn anh là Núi đá
Gần nhau nhiều mà chẳng tới được nhau
Sóng miệt mài xô bãi vàng xa lạ
Để đá im bao nỗi nhớ bạc màu
Em là Biển, lòng em cồn sóng cả
Chẳng bao giờ yên tĩnh được đâu anh
Anh thầm lặng, nên anh là núi đá
Gió tình yêu lay động những lá cành
Em là Biển, còn anh là tất cả
Bởi vì yêu nên Biển mới màu xanh
Em gọi thế mà anh xa, xa quá
Có lời em, anh đứng mãi không đành
Em là Biển, còn anh là núi đá
Gần nhau nhiều mà chẳng tới được nhau
Bờ biển sóng mà sao hoang vắng quá
Để giọng em bay với nắng trên đầu./
Chuyện tình trăng và biển
Kể bạn nghe...chuyện tình trăng và biển
Cứ hằng đêm Biển lại hẹn Trăng về
Nhưng Trăng vàng đôi lúc còn ngủ mê
Để Biển... đợi âm thầm trong bóng tối
Lúc Trăng đến Biển vui như ngày hội
Khẽ rì rào Biển hát khúc yêu đương
Trăng đêm nay sao xinh đẹp lạ thường
Nàng nũng niụ... ngã vào lòng Biển cả
Bên Chị Hằng... Biển nghe lòng rộn rã
Nhưng sao Trăng vội hát khúc phân kỳ
Bình minh về nàng lặng lẽ ra đi
Buồn ngơ ngẩn Biển nhìn theo chẳng nói
Có những lúc nhớ thương Trăng... Biển gọi
Trăng hững hờ...nhưng tình biển thiết tha
Dõi mắt nhìn...Biển tìm bóng Trăng xa
Nhưng có lúc...Trăng hẹn...rồi không đến
Biển khẽ dạo những cung đàn lưu luyến
Trăng vô tình... còn lạc ở bến mê
Mãi rong chơi...Trăng quên hẹn không về
Biển dại khờ...nên muôn đời vẫn đợi!
Trở lại Biển chiều nay
Lang thang khẽ hát
Gió thốc rát bờ môi
Gió thở dài trên cát
Giận gì gió ơi ?
Sóng có buồn không mà cứ cuộn trào
Như niềm đau cuộn trào trong ngực ?
Sóng dội sạch nơi ta một vùng ký ức
Cúi xuống nhặt vỏ ốc
Sóng vô tình... Nước rút hẫng bàn chân...
Biển khác với ngày xưa - biển quên mất màu xanh
Bão mưa rơi cuối chân trời trắng xám
Biển đánh đổi điều gì để nhận về u ám
Hay đánh đổi tình yêu tìm lẽ sống cho mình ?
Cố đợi chờ nơi Biển phút lặng thinh
- Dù là một phút thôi -
Cho ta mặc niệm tình yêu mình với Biển
Chẳng có điều gì vĩnh viễn...
Con ốc đá vừa tuột khỏi bàn tay
Sóng vội cuốn đi rồi !
Giá đừng về lại Biển chiều nay...
Biển cồn cào suốt đêm
Từng đợt sóng cứ chồm lên, lùi xuống
Biển yêu đất điên cuồng nhưng rộng lượng
Muốn xô bờ nhưng lại sợ bờ đau
Biển cuốn vào lòng tất cả những lo âu
Chỉ có thế biển già đi vì bao năm trăn trở
Dành cho đất những êm đềm sóng vỗ
Chắt lọc tình yêu thành vị muối đậm đà
Biển như người thiết tha
Yêu đất suốt đời sôi động
Ai hiểu được tình biển rộng
Ai đo được lòng biển sâu ?
Lo nghĩ bao năm biển sóng bạc đầu
Niềm vui đến biếc cười xanh trở lại
Biển như người vô tâm
Giận rồi thương ngay đấy
Có bao giờ biển giận lâu đâu
Chiu chắt bao năm cho đất rất nhiều
Đất không hiểu cứ ngày càng lấn mãi
Biển cồn cào suốt đêm
Biển chính là em đấy
Yêu anh nhiều biết mấy
Anh vô tình như đất ấy thôi
Gió đẩy em về phía xa bờ anh
Hoàng hôn tím xua nổi buồn tứ tản
Trước và sau đâu cũng tràn nắng hạn
Chạy trốn nỗi buồn em vấp niềm đau
Cuồn cuộn sóng lạnh rát biển đục ngầu
Dửng dưng xóa dấu chân người vốn đã
Lạnh lùng như cánh chim trời hoang dã
Xỏai cánh bay không một thoáng ngại ngần
Nổi nhớ ở lại theo cấp số nhân
Tỉ lệ thuận với nổi buồn man mác
Con chim trắng chiều thẩn thờ ngơ ngác
Một mình ngồi em nhớ biển và anh
Ký ức hoà dòng nước mắt chảy quanh
Đọng lại trên đường chỉ tay duyên phận
Thì cớ chi bên kia bờ anh hận
Biết muôn đời biển mặn chát không anh ?
What I Adore________
Food:Seafood, cake
Drinks:fruit juice
Colour: Black, white, Pink
Music's Playing_____
Artist: Avril Lavigne
Song: My Happy Ending
My Past Thoughts___ :::I CAN WIN IF I WANT:::